Chúng ta có dám yêu bản thân mình

nguồn : notjustablonde.com

Chúng ta nói rất nhiều về sự quan tâm bản thân trong nền văn hoá này, nhưng quan tâm bản thân thực sự có nghĩa là gì? Đối với hầu hết mọi người, quan tâm bản thân có nghĩa là đi mátxa, đi bộ, không ăn trưa ở bàn làm việc, và đeo mặt nạ oxy cho bản thân trước nếu máy bay sắp rơi. Đó là những hoạt động quan tâm bản thân chính đáng, nhưng một mức độ quan tâm bản thân sâu sắc hơn không chỉ nằm ở những việc làm bên ngoài đối với bản thân, mà đúng hơn là hiện diện bên trong với bản thân chúng ta theo một cách không chỉ trích và yêu thương, tôn trọng và an ủi những cảm xúc của riêng chúng ta. Kiểu quan tâm bản thân này không những không được khuyến khích trong nền văn hoá này mà nó thường bị chúng ta sợ. Chúng ta sợ điều gì sẽ xảy đến với chúng ta, chúng ta sẽ trở thành ai, nếu chúng ta bắt đầu quan tâm đến những cảm xúc của riêng chúng ta – tử tế với bản thân chúng ta. Vậy chúng ta đang sợ điều gì? Điều gì gây đe doạ khi phát triển một mối quan hệ thân thiết với bản thân chúng ta?Khi nói đến việc đối xử tử tế với bản thân, lời chỉ trích đầu tiên chúng ta thường sợ đó là trở nên ích kỷ. Tôi thật ích kỷ khi quan tâm đến những cảm xúc của tôi khi có quá nhiều người đang đau khổ! Tôi không khổ nhiều như họ! Sợ bị đánh giá là ích kỷ (bởi bản thân và những người khác) là điều khiến nhiều người loại bản thân họ khỏi danh sách ưu tiên. Chúng ta tin là nếu chúng ta quan tâm bản thân thì sẽ không còn sự quan tâm nào còn lại dành cho những người khác, như thể sự quan tâm là một loại hàng hoá có hạn. Nếu chúng ta dành thời gian để chú ý đến kinh nghiệm của riêng chúng ta, chúng ta sẽ trở nên quá bận tâm đến bản thân, chỉ nghĩ về mình, quá ích kỷ đến nỗi không tử tế đối với bất kì ai khác. Trong hệ thống niềm tin này, sự quan tâm của chúng ta đến những người khác chỉ là cái mã bề ngoài, một điều gì đó chúng ta làm để tỏ ra chúng ta là người tốt và tử tế, trong khi bên dưới sự giả vờ đó, chúng ta thực sự chỉ quan tâm đến bản thân. Quan tâm bản thân khi đó được xem như một điều gì đó sẽ chỉ khuyến khích tính ích kỷ của chúng ta.

Nhưng thật trớ trêu, sự thật thì ngược lại. Khi chúng ta cảm thấy được quan tâm tốt, khi những cảm xúc của riêng chúng ta được lắng nghe và bộc lộ phù hợp, thì khi đó chúng ta có những nguồn lực để có thể quan tâm đến người khác. Khi chúng ta ổn, và những điều thiện lành của chúng ta đầy tràn, chúng ta có thể trải nghiệm khao khát muốn làm người có ích, bản chất quan tâm của chúng ta. Sự tử tế của chúng ta làm tăng lòng từ bi đối với người khác của chúng ta và làm chúng ta ít ích kỷ!

Thêm nữa, khi chúng ta có thể thấu cảm với nỗi khổ của chúng ta thì chúng ta có thể thấu cảm một cách chân thành với nỗi đau của những người khác. Nhưng khi chúng ta chối bỏ những cảm xúc của riêng chúng ta và quên đi bản thân chúng ta khỏi danh sách những người quan trọng thì chúng ta không thể yêu thương người khác thực sự, chắc chắn không với khả năng cao nhất của chúng ta, khi một phần lớn của trái tim chúng ta đã bị đóng chặt và không thể tiếp cận.

Khi nói đến sự quan tâm bản thân, lời chỉ trích thứ hai đó là trở nên lười biếng. Chúng ta tin rằng, nếu chúng ta yêu bản thân, chúng ta sẽ kết thúc bằng việc nằm dài trên salon và ăn bim bim suốt ngày. Sự tử tế với bản thân sẽ chỉ dẫn đến tính lười biếng. Trong hệ niềm tin này, yêu bản thân đồng nghĩa với sự làm bản thân hài lòng ngay lập tức và cho bản thân bất kì điều gì chúng ta muốn, bất kể điều đó tốt cho chúng ta hay không. Kết quả là, chúng ta tin rằng cách duy nhất để khiến bản thân chúng ta làm bất kì việc gì có hiệu quả đó là sử dụng vũ lực – trở thành kẻ độc tài của riêng chúng ta và loại bỏ sự tử tế ra khỏi từ điển. Trong hệ niềm tin này, bản chất cơ bản của con người chúng ta bị xem là lười và tầm thường. Nguy cơ của việc tôn trọng những cảm xúc của chúng ta đó là không có việc gì sẽ được hoàn thành (và chúng ta sẽ trở nên rất rất béo).

Mối liên kết giữa sự quan tâm bản thân và lười biếng cũng là sai. Khi chúng ta có một mối quan hệ thân thiết với bản thân, khi chúng ta có thể lắng nghe một cách tử tế những kinh nghiệm của riêng chúng ta, chúng ta có nhiều khả năng tiến hành hành động và chấp nhận mạo hiểm trước những điều chưa biết. Nếu chúng ta biết rằng khi chúng ta ngã, một người bạn sẽ ở đó để đỡ chúng ta, chúng ta sẽ sẵn sàng đứng dậy khỏi salon và tiến hành hành động. Ngược lại, nếu mối quan hệ của chúng ta với bản thân là gây hấn và chỉ trích, chúng ta vẫn sợ mạo hiểm vì chúng ta sẽ bị (bản thân) đối xử như thế nào nếu chúng ta không đáp ứng được những kỳ vọng. Nỗi sợ tính gây hấn của riêng chúng ta là cái làm tê liệt khả năng hành động của chúng ta.

Yêu thương người khác bắt đầu với việc yêu bản thân chúng ta và ở mức độ sâu sắc nhất của nó là hành động quan tâm đến kinh nghiệm của riêng chúng ta và lắng nghe nó với sự tử tế và tò mò. Tôi có ổn không? Tôi có tốt không? Những kiểu câu hỏi đó làm đầy tinh thần của chúng ta, làm chúng ta cảm thấy thực sự được quan tâm. Kết quả là, khi chúng ta cảm thấy được quan tâm – được yêu thương – cái phần tốt nhất trong chúng ta xuất hiện, và khả năng quan tâm đến người khác, đến thế giới của chúng ta phát triển.

Yêu tâm lý dịch
Nguồn : psychologytoday
Can we dare to love ourselves?