Hãy bắt đầu bài viết ngày hôm nay với một thực nghiệm nhanh về cảm xúc:

Bây giờ bạn đang cảm thấy thế nào? (Hãy dành vài giây để trả lời câu hỏi đó)

Bạn đã có những cảm xúc nào ngày hôm nay/ trong vài ngày qua? (Hãy dành vài giây để trả lời câu hỏi đó)

Có lẽ đa số các bạn trả lời câu đầu tiên bằng cách nghĩ về những từ như “tốt”, “tuyệt vời”, “okay,” hoặc “không tốt”. Khi trả lời câu thứ hai, bạn có thể đưa ra tương đối ít các cảm xúc, khoảng 2-5 cảm xúc.

Tôi biết điều này là bởi bằng chứng cho thấy thật khó để xác định đúng và gọi tên vô số cảm xúc mà chúng ta trải nghiệm hằng ngày (xem Gratz & Roemer, 2004). Tương tự như chúng ta liên tục chụp những tấm hình màu đen và trắng của những phong cảnh nhiều màu sắc của cuộc sống của chúng ta.

Quan trọng là, một số người gặp khó khăn hơn những người khác trong việc gọi tên các cảm xúc của họ. Bất kể những cảm xúc của họ có thể phức tạp như thế nào, họ vẫn chỉ đưa ra một vài tên gọi để mô tả chúng. Những tên gọi cảm xúc nghèo nàn này, đến lượt nó, đi cùng với những thiếu hụt trong việc điều chỉnh những cảm xúc đó (xem Vine & Aldao, 2014). Nói cách khác, chúng ta càng ít ý thức được về những cảm xúc của chúng ta, thì chúng ta càng ít có khả năng tìm ra cách để điều chỉnh những cảm xúc đó một cách tốt nhất. Chuyển sang một ví dụ, nếu đồng nghiệp của tôi làm hỏng một việc gì đó và tôi chỉ ý thức được cơn giận do lỗi lầm của anh ta, thì tôi có thể cho rằng việc tôi chỉ trích anh ta là chính đáng. Nhưng nếu tôi tình cờ ý thức được rằng phản ứng cảm xúc của tôi cũng bao gồm cả sự lo lắng về việc phải sửa chữa vấn đề này, thì tôi có thể điều chỉnh cơn giận của tôi dịu đi để tôi có thể nhận được sự trợ giúp của anh ấy. Trong tình huống thứ hai này, mối quan hệ của chúng tôi vẫn vững chắc, và chúng tôi làm việc hiệu quả với nhau để xử lý vấn đề. Như vậy, nỗ lực để hiểu được những cảm xúc của chúng ta theo cách không phê bình, đánh giá có thể khá đáng giá trong việc giúp chúng ta điều chỉnh các cảm xúc tốt hơn.

Trong một nghiên cứu gần đây từ phòng thực nghiệm của tiến sỹ Michelle Craske ở UCLA, các nhà nghiên cứu đã thuê những người tham gia mắc chứng sợ nhện và yêu cầu họ tham gia vào một nhiệm vụ tiếp cận hành vi (BAT). Trong nhiệm vụ này, những người tham gia được cho biết họ sẽ phải thực hiện 8 bước để tiến lại gần hơn con nhện họ sợ. Họ có thể dừng lại vào bất kì lúc nào. BAT là một phiên bản thực nghiệm của quá trình tiếp xúc CBT và nó cho phép các nhà nghiên cứu sử dụng những thao tác thực nghiệm để xác định hiệu quả của nhiều khía cạnh khác nhau của sự tiếp xúc. Trong trường hợp này, các nhà nghiên cứu phân mỗi người tham gia vào một trong 4 hoàn cảnh thực nghiệm, với những chỉ dẫn khác nhau về việc làm gì với nỗi lo lắng: 1) gọi tên cảm xúc lo lắng về con nhện, 2) nghĩ khác đi về con nhện để cảm thấy ít bị đe doạ 3) làm sao lãng khỏi nỗi lo sợ do con nhện gây ra, 4) không có chỉ dẫn cụ thể (điều kiện kiểm soát). Sau đó những người tham gia quay lại với buổi BAT thứ hai để các nhà nghiên cứu có thể kiểm tra những tác động dài hạn của việc kiểm soát cảm xúc của họ.

Điều thú vị là, các nhà nghiên cứu phát hiện thấy những người từng được phân vào nhóm gọi tên các cảm xúc của họ thì có phản ứng sinh lý thấp hơn trước những con nhện, dấu chỉ là có ít phản ứng điện da. Thêm nữa, các tác giả phát hiện thấy trong nhóm gọi tên cảm xúc, những người gọi ra được nhiều từ về sợ hãi và lo lắmg thì có ít phản ứng điện da hơn! Các phát hiện đó cho thấy khi có được sự rõ ràng hơn về cảm xúc về nỗi sợ của con người thì có thể giúp làm giảm sự biểu lộ sinh lý của cảm xúc này.

Tôi cho rằng các phát hiện đó là rất thú vị, và tôi đang mong chờ được đọc những điều mở rộng của nghiên cứu này. Tuy nhiên, trong khi chờ đợi, tôi khuyến khích các bạn dành chút thời gian mỗi ngày và thực hành bài tập ở phần mở đầu của bài viết này. Bạn có thể dùng bao nhiêu từ để mô tả về những trải nghiệm cảm xúc của bạn? Những mô tả của bạn có sắc thái như thế nào?

Sau đây là một danh sách các cảm xúc: thích thú, tức giận, lo lắng, kinh sợ, quan tâm, hài lòng, thất vọng, ghê tởm, phấn chấn, bối rối, ngượng ngịu, phấn khích, sợ hãi, tội lỗi, hạnh phúc, phát cáu, vui mừng, tự hào, xấu hổ, ngạc nhiên, khó chịu, không hạnh phúc. Hãy xem Plutchick’s Wheel để mường tượng các cảm xúc đó liên kết như thế nào.

[Image: woe.png]

Nguồn
Why Labeling Emotions Matters
An at-home experiment on emotion labeling
Published on August 4, 2014 by Amelia Aldao, Ph.D. in Sweet Emotion