[Image: 161913-166546.jpg]

Sau nhiều năm nghiên cứu, Đơn vị nghiên cứu hành vi FBI đã kết luận rằng những kẻ giết người hàng loạt lập trình bản thân chúng trong thời thơ ấu để trở thành những kẻ giết người thông qua một vòng lặp của những sự tưởng tượng ngày càng mạnh dần. Định nghĩa về sự tưởng tượng trong bối cảnh này là một suy nghĩ tinh thần phức tạp xâm chiếm trí não hoàn toàn trong quá trình mơ tưởng hàng ngày.

Sự tượng có thể được trải nghiệm thông qua hình ảnh và/hoặc cảm xúc tinh thần. Tưởng tượng giúp giảm bớt lo lắng hay sợ hãi mà hầu hết mọi người chúng ta đều có (ở một mức độ nào đó). Mặc dù một số huyễn tưởng trong thời thơ ấu là bình thường, nó có thể trở thành một hình thức thoát ly mang tính cưỡng bách ở những trẻ em từng bị lạm dụng, bị bỏ rơi hoặc bị sang chấn tâm lý.

Nhiều kẻ giết người hàng loạt đã thú nhận về sang chấn tâm lý và sự bận tâm với những tưởng tượng không lành mạnh trong thời thơ ấu. Ví dụ, Ed Kemper, “Sát nhân giết nữ sinh đại học”, người bị bạo hành nghiêm trọng khi còn nhỏ bởi mẹ hắn, đã nói: “Tôi đã biết từ lâu trước khi tôi bắt đầu giết người rằng tôi sẽ giết người; rằng nó sẽ kết thúc như thế. Những tưởng tượng quá mạnh mẽ. Nó đã xảy ra quá lâu và quá phức tạp.”

Khi tưởng tượng được kết hợp với thủ dâm, thì một yếu tố tình dục đã được thêm vào quá trình nhận thức hoặc tinh thần. Trong cuộc phỏng vấn chi tiết với kẻ giết người hàng loạt bị giam giữ đã tiết lộ những đặc điểm phổ biến nhất trong thời thơ ấu trong số chúng, và những đặc điểm đó kéo dài đến tuổi thanh niên và tuổi trưởng thành của chúng, đó là sự mơ mộng và việc thủ dâm có tính cưỡng bách. Những kẻ giết người hàng loạt khét tiếng như Jeffrey Dahmer và David Berkowitz đã nói rằng những tưởng tượng kỳ lạ và quái dị của chúng phát triển mạnh trong sự cô lập, việc thủ dâm và những cảm xúc tức giận, phẫn nộ thời trẻ.

Cô lập và cảm giác tức giận và oán hận thường trở thành một phần của quá trình mang tính chu kỳ trong cuộc sống của những kẻ giết người hàng loạt còn non nớt. Những tưởng tượng về bạo lực thúc đẩy sự cô lập của chúng với xã hội, rồi sự cô lập với xã hội lại tạo ra một sự phụ thuộc to lớn hơn vào những tưởng tượng huyễn hoặc để tìm niềm vui và giải toả lo lắng. Những tên giết người hàng loạt thường tưởng tượng về việc giết người và bạo lực tình dục trong nhiều năm trước khi thực hiện hành vi tội phạm với nạn nhân đầu tiên của chúng.

Cuối cùng, những kẻ giết người hàng loạt còn non trẻ sẽ đạt đến một điểm mà chúng cần phải thực sự biến những tưởng tượng đen tối nhất của chúng thành hành động. Chúng thường suy nghĩ rất nhiều đến mức ám ảnh về mọi khía cạnh nhỏ nhặt về vụ giết người đầu tiên của chúng trong nhiều năm và cuối cùng dẫn đến một vụ giết người thật. Chúng có thể bị cuốn vào một trạng thái gần như bị bùa chú như thế, mê mẩn trong tưởng tượng, trong những ngày ngay trước khi xảy ra vụ việc. Các nạn nhân là một con tốt xui xẻo trong tưởng tượng ma quái về tình dục và giết người của kẻ sát nhân hàng loạt.

Sau khi thực hiện vụ giết người đầu tiên của chúng, kẻ vừa mới trở thành kẻ giết người hàng loạt nhìn chung bị ám ảnh về nhu cầu giết người. Sau khi tìm thấy chìa khóa để thực hiện những ham muốn bí mật của chúng, chúng tiếp tục giết người để trải nghiệm huyễn tưởng của chúng lần nữa. Mặt khác, một số kẻ giết người hàng loạt trở nên buồn chán với tưởng tượng ban đầu của chúng một khi chúng đã thực hiện được nó, vì vậy chúng leo thang đến những tưởng tượng phức tạp hoặc bạo lực hơn trong một cuộc theo đuổi niềm vui có tính ám ảnh, nghiện ngập.

Theo nhiều cách, chìa khoá để tiết lộ tâm lý bệnh hoạn của một kẻ sát nhân hàng loạt nằm ở bản chất hoặc nội dung của huyễn tưởng của y và cách mà y biến nó thành hiện thực. Bị thúc đẩy bởi huyễn tưởng mang tính ám ảnh, những kẻ giết người hàng loạt bị thôi thúc giết người lặp đi lặp lại để thoả mãn những khao khát của chúng. Tuy nhiên, thực tế tàn nhẫn và lộn xộn của việc tàn sát không bao giờ làm thoả mãn hoàn toàn sự hứa hẹn của huyễn tưởng của một kẻ sát nhân hàng loạt.

[Image: serialcycle_zps8bf73f70.gif]

Dư âm của việc giết người thường gây thất vọng cho kẻ sát nhân, nhưng sự tưởng tượng không bao giờ biến mất vì nó đã ăn quá sâu trong tâm trí của chúng. Cho biết thêm về điểm này, Ted Bundy – kẻ giết người hàng loạt nổi danh đã nói “những tưởng tượng đi kèm và tạo ra sự dự đoán và mong đợi trước khi thực hiện tội ác luôn kích thích hơn những dư âm ngay sau khi thực hiện xong chính tội ác đó.”

Khi một kẻ giết người hàng loạt thất vọng bởi không trải nghiệm được huyễn tưởng tối cao của y trong thực tế như cách mà y đã tưởng tượng về nó trong đầu, thì y sẽ tiếp tục giết chóc để đạt được huyễn tưởng lý tưởng. Đó là bản chất mang tính chu kỳ, ám ảnh và cưỡng bức của tội phạm giết người hàng loạt.

Heo Sữa dịch

Nguồn: Serial killers and the essential role of fantasy

Tamlyhoctoipham.com