Không hạnh phúc được cảm nhận như mối đe dọa đến nỗi chúng ta chống lại nó với một kho vũ khí. Tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy nó ít mang tính đe dọa hơn nếu chúng ta hiểu được mục đích tiến hóa của nó.

Những hóa chất không tốt thúc đẩy sự sinh tồn trong điều kiện tự nhiên. Cortisol phải làm bạn cảm thấy cực kì tồi tệ để bạn làm những việc cần thiết để cứu cuộc sống của bạn. Nó hiệu quả! Bạn có thể cảm ơn cortisol của bạn vì nó khiến bạn hành động khi cần thiết để đáp ứng những nhu cầu của bạn.

Nhưng cortisol không được tiến hóa để làm bạn chỉ ngồi yên ở đó và biết ơn nó. Nó được tiến hóa để đem lại cho bạn cảm giác tiêu cực đến nỗi bạn sẽ chết nếu bạn không “làm một việc gì đó, ngay bây giờ!” Bộ não của bạn tìm kiếm những cách thức để làm cortisol dừng, và nó lựa chọn từ những con đường mòn nó có. Những thành công từ quá khứ của bạn trong việc biến những hóa chất không tốt thành hóa chất hạnh phúc đã tạo thành những con đường mòn trong não của bạn. Đôi khi những con đường mòn đó thôi thúc bạn che giấu cortisol theo những cách thậm chí còn kích hoạt ra nhiều cortisol hơn. Bạn tốt hơn là không nên làm gì cả vào lúc đó. Nhưng khi bạn không làm gì, bạn cảm thấy như thể mình sắp chết vì cortisol của bạn đang làm công việc mà nó được tiến hóa để làm.

Dù thế nào đi nữa, bạn cũng đừng làm gì. Nó dạy bộ não của bạn rằng những hóa chất không tốt sẽ không giết chết bạn, dù bạn cảm thấy như vậy. Chấp nhận những hóa chất không tốt là một kĩ năng cực kì quý giá. Nó bắt đầu giải thoát bạn khỏi bất kì thói quen nào mà bạn có thể từng dùng để che giấu những hóa chất bất hạnh. Tất cả những gì nó đòi hỏi là “đừng làm gì.”

Tất nhiên, tôi không nói bạn trở nên không hạnh phúc mãi mãi và không làm gì cả. Tôi đang nói hãy trở nên không hạnh phúc ít nhất là trong vài phút mỗi lần…bạn đang không hạnh phúc.

Nguồn
Who’s Afraid of Unhappiness?
Unhappy chemicals won’t kill you, but it feels like they will
Published on February 1, 2012 by Loretta Graziano Breuning, Ph.D. in Your Neurochemical Self
PsychologyToday

* Cortisol là hooc môn vô cùng quan trọng và thường được xem là “hooc môn stress”. (Theo Wikipedia)