Tham khảo
Stop Thinking So Much
Our brains can help us move a lot better if we just let them.
Published on February 10, 2012 by E. Paul Zehr, Ph.D. in Black Belt Brain
Nếu bạn đang đọc bài này ngay lúc này, tôi đảm bảo rằng bạn có 1 bộ não lớn vĩ đại. Tôi muốn nói rằng nó lớn và tôi dựa vào số lượng tế bào thần kinh bạn có. Bộ não lớn của bạn có khoảng 100 tỷ tế bào thần kinh và bạn có khoảng hàng tỷ tế bào thần kinh bao quanh tủy sống của bạn. Tổng số mối kết nối giữa các tế bào thần kinh được ước tính là 100 ngàn tỷ synap.Bộ não lớn của chúng ta rất tuyệt trong tất cả các kiểu hoạt động (về cơ bản, mọi thứ bạn làm), bao gồm cả suy nghĩ. Có lý do chính đáng khi Rene Descartes viết “Tôi tư duy, nên tôi tồn tại”. Điều đó đúng. Bạn suy nghĩ vì bạn tồn tại và bạn là những gì bạn là vì bạn có thể suy nghĩ. Nhưng có nhiều điều về nó. Hoặc ít hơn.

Có bộ não to đôi khi đánh lừa chúng ta vào ý nghĩ rằng chúng ta nên nghĩ về mọi thứ chúng ta làm. Điều này mở rộng đến quan điểm kiểm soát mọi việc mà chúng ta làm. Nhưng kiểm soát theo phong cách quản lý tiểu tiết. Mặt hạn chế tiềm ẩn của điều này được tiết lộ khi chúng ta nghĩ về mọi việc quá nhiều. Hoặc thậm chí chí là quá cố gắng.

1 trong những ví dụ ưa thích của tôi cho điều này được tìm thấy trong 1 cảnh của bộ phim “The Last Samurai”. Đoạn đầu trong phim chúng ta thấy 1 samurai và 1 chiến sỹ người Mĩ tập luyện cùng nhau với những thanh kiếm gỗ. Người samurai đang cố gắng huấn luyện nhân vật đại úy Nathen Algren (Tom Cruise đóng) cách sử dụng thanh kiếm dài của Nhật trong trận chiến. Đại úy Algren đã không thực hiện tốt nên người samurai chuyển sang 1 cuộc thảo luận về làm thế nào để suy nghĩ. Anh ta nói rằng Algren “có quá nhiều ý nghĩ.”

Làm thế nào mà bạn có thể có quá nhiều ý nghĩ? Có thể xác định được số lượng “ý nghĩ”? Thoạt đầu, điều này có vẻ không hợp lý. Nhưng điều này thực sự là 1 cách mô tả rất tốt về sự tách rời ý nghĩ trong trận đấu. Trong nghệ thuật quân sự của Nhật Bản, điều này được gọi là “mushin” hoặc “mushin no shin”, theo nghĩa đen là “không suy nghĩ”. Ngụ ý chính là tập trung vào nhiệm vụ trước mắt – những gì thực sự cần làm – bằng cách để cho mọi việc xảy ra 1 cách tự nhiên.

Khi bạn vận động cơ thể, 1 phần của vỏ não được gọi là vùng vỏ não vận động phụ (supplementary motor) được kích hoạt. Nó thực sự được kích hoạt cả trong tưởng tượng và trong việc thực hiện những cử động có thật. fMRI có thể tiết lộ hoạt động trong não trong suốt vận động có kỹ năng như golf. Golf đại diện cho 1 sự kết hợp thú vị của kỹ năng vận động tốt và nỗ lực cơ bắp, giống với nghệ thuật chiến đấu.
John Milton và các cộng sự ở đại học Chicago đã tiến hành tạo ảnh não trong khi những người chơi golf có kỹ năng rất cao và kỹ năng thấp tưởng tượng về cú đánh 100 yard. Vùng vỏ não vận động phụ cho thấy sự hoạt động mạnh mẽ ở những người chơi golf chuyên nghiệp và những người mới chơi. Trong 1 cú đánh golf thật sự, điều này cũng sẽ là trường hợp cho võ não vận động. Đó là những phần não phải được kích hoạt để lên kế hoạch và thực hiện cú đánh golf.

Rất quan trọng, những người chơi golf chưa có kinh nghiệm có xu hướng cho thấy có nhiều hoạt động trong nhiều phần khác của bộ não. Chúng bao gồm những phần não hoạt động trong suốt việc học những kỹ năng cử động và kiểm soát (hạch nền và tiểu não). Quan điểm chính ở đây là có nhiều hoạt động trong nhiều vùng não quá mức cần thiết chỉ để thực hiện cú đánh golf.

Hoạt động gia tăng trong những khu vực não khác có nghĩa là khả năng mắc lỗi và nhiễu loạn lớn hơn. Những khu vực não bổ sung thêm có thể bao gồm hạch nền và tiểu não, những khu vực giúp diễn giải phản hồi và điều chỉnh và kiểm soát vận động, đặc biệt trong quá trình học. Kết quả cuối cùng là việc thực hiện động tác có thể bị giảm sút. Khi nói đến hoạt động não bộ, nhiều hơn tức là ít hơn (nếu bạn là 1 người chưa có kinh nghiệm) và ít hơn tức là nhiều hơn (nếu bạn là 1 đấu thủ nhà nghề).

1 ví dụ khác về việc làm thế nào sự chú ý của bạn có thể ảnh hưởng đến sự vận động có kỹ năng được tự động hóa đó là đi bộ hoặc chạy. Bạn có thể làm chúng khá dễ dàng với rất ít sự chú ý, ngay cả khi bạn đang chạy xuống những bậc cầu thang. Nhiều mức độ kiểm soát và điều chỉnh tự động hóa đang diễn ra trong tủy sống và não của bạn để làm điều đó cho bạn. Nhưng nếu bạn cố gắng nghĩ về nó quá nhiều thì bạn có thể làm hỏng 1 điều gì đó rõ ràng là “đơn giản” như đi bộ. Nếu bạn cố theo dõi bàn chân của bạn rất kỹ trong khi đang đi nhanh xuống 1 cầu thang, bạn hầu như sẽ bị vấp. Bạn bắt đầu sử dụng ý thức để kiểm soát những việc vốn đã được kiểm soát tốt và bạn làm hỏng nó.

Học hỏi những kỹ năng cử động dẫn dắt chúng ta đi từ việc luyện tập tâm trí từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc sang tâm trí thực hiện 1 cách tự động. Khi họ đang ở trong tình trạng đình trệ, chúng ta thường nghe những bình luận về những người chơi golf, tennis và những vận động viên có kỹ năng khác rằng họ đang “nghĩ quá nhiều về” những gì họ đang làm.

Tất nhiên, rất nhiều sự luyện tập và huấn luyện là cần thiết để đạt đến thái độ “mushin no shin”. Chơi, những động tác và những sự vận động cần sự tập luyện cho đến khi chúng có thể được thực hiện gần như trong vô thức và xuất hiện gần như 1 cách tự nhiên. Và nó cũng có nghĩa là để cho bộ não và cơ thể của chúng ta làm những gì chúng ta từng huấn luyện để làm. Rất nhiều thứ xảy ra 1 cách tự động trong suốt sự vận động.

Lời cuối đó là đôi lúc bạn cần sử dụng bộ não của bạn ít đi. 1 lời trích dẫn từ cuốn tiểu thuyết xuất sắc của Haruki Murakami “1Q84″ là hữu ích ở đây. Nhân vật chính Aomame suy ngẫm và thay đổi câu nói của Descartes “Tôi chuyển động, do đó tôi tồn tại”.

Nguồn: PsychologyToday