Tham khảo sách “Social psychology & Human nature” – Roy F. Baumeister Và Brad J.BushmanĂn uống vô độ (binge eating) là 1 vấn đề phổ biến, đặc biệt trong số những thanh niên và những phụ nữ trẻ. Thật trở trêu, hầu hết những phụ nữ trẻ đó đang ăn kiêng và đang cố gắng giảm cân vào thời điểm đó, và ăn uống vô độ theo biến cố phá ngang những nỗ lực hạn chế tiêu thụ thức ăn của họ. Tại sao 1 phụ nữ đang cẩn thận lên kế hoạch, tính toán số calo cho mỗi bữa ăn đột ngột vào 1 ngày “đẹp trời” lại ăn gần hết thức ăn trong tủ lạnh của cô í?1 câu trả lời chỉ ra tầm quan trọng của sự tự nhận thức bản thân (self-awareness). Theo quan điểm này, phụ nữ có thể bị bao vây bởi những ý nghĩ và những cảm xúc phiền muộn rằng cô í là khiếm khuyết, không quyến rũ hoặc vô giá trị. Quá trình ăn uống vô độ cho phép cô trốn thoát khỏi những ý nghĩ và những cảm xúc đó. Cô quên đi bản thân cô khi cô trở nên đắm chìm vào trong những ngoạt động nhai, ăn và nuốt thức ăn.

Nhiều người thường xuyên ăn kiêng lo lắng việc người khác nhìn nhận họ như thế nào. Họ có thể nghĩ rằng người khác đang bàn tán to nhỏ về họ béo như thế nào, ngay cả nếu họ có cân nặng bình thường. Họ cũng có xu hướng ở cạnh những người có những tiêu chuẩn cao và những kỳ vọng cao về bản thân họ. Nếu có điều gì đó không ổn với họ – 1 thất bại trong học tập như bị 1 điểm kém hoặc 1 vấn đề cá nhân như bị người yêu từ chối – xu hướng tập trung vào bản thân này có thể làm họ đau khổ. Họ phát hiện thấy bản thân họ suy nghĩ về tất cả những khuyết điểm và hạn chế của họ có thể gây ra rắc rối.

Cùng lúc đó, ăn uống lôi cuốn họ vì nó mang đến 1 sự xao lãng khỏi những ý nghĩ về bản thân. Những ý nghĩ phiền muộn xuất hiện với 1 mức độ ý nghĩa cao: Có điều gì bất ổn với tôi? Mọi người sẽ muốn yêu tôi? Ngược lại, ăn uống tập trung tâm trí ở 1 mức độ ý nghĩa thấp: cắn 1 miếng thức ăn, chú ý đến mùi vị, nhai, nuốt. Những mức độ ý nghĩa thấp ít hoặc không bao gồm cảm xúc, chỉ có cảm giác. Những lo lắng và phiền muộn về liệu bạn có đủ tốt được thay thế bởi 1 kiểu lặng yên cảm xúc. Do đó,ăn uống có thể giúp dập tắt những cảm xúc khó chịu.

Dù những người ăn kiêng suy nghĩ nhiều về việc người khác nhìn nhận họ như thế nào thì họ thường tệ trong sự tự nhận thức về những trạng thái nội tâm của họ (Blanchard & Frost, 1983; Heatherton, polivy & Herman, 1989). Điều này có thể vì ăn kiêng bao gồm việc học cách phớt lờ những cảm giác đói bên trong của 1 người. Phớt lờ cơn đói có thể hữu ích cho việc ăn kiêng, nhưng 1 tác dụng phụ là người đó cũng đánh mất nhận thức về những dấu hiệu no bên trong cơ thể. Điều này có thể góp phần vào việc ăn uống vô độ vì người đó tiếp tục ăn ngay cả khi dạ dày đã no. Cơ thể gửi đi tín hiệu “dừng ăn” nhưng tâm trí đã học cách phớt lờ nó cùng với những dấu hiệu bên trong khác.

Bình thường, nhiều người ăn kiêng đếm mỗi miếng ăn. Cách làm này được gọi là sự kiểm soát giúp theo dõi lượng thức ăn nạp vào, do đó người ăn kiêng có thể kiểm soát cẩn thận cô í ăn nhiều như thế nào. Trong suốt quá trình ăn vô độ, sự tự ý thức thường mất đi và người đó có thể mất dấu vết của việc cô í đang ăn nhiều ra sao.