Trong gia đình, ½ đến 2/3 chúng ta xem những con vật nuôi như thành viên chính thức của gia đình. Chúng ta nói chuyện với chúng như thể chúng là con của chúng ta, mời chúng lên giường với chúng ta, tổ chức sinh nhật cho chúng, đem chúng theo khi đi du lịch. Thật bất ngờ, 94% trong số chúng ta nói chuyện với chúng như thể chúng là con người. (1) Và hơn 90% khẳng định rằng những thú nuôi của chúng ta đáp ứng lại những cảm xúc, tâm trạng của chúng ta. Nhiều người tin rằng những con vật nuôi chia sẻ những nét tính cách của con người, như tính tò mò, thân thiện hoặc xấu hổ. (2) Có lẽ không ngạc nhiên khi hơn một nửa trong số chúng ta sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình vì những con vật nuôi, và thậm chí nhiều người tin rằng những con vật nuôi sẽ hết lòng cứu chúng ta.

Dựa trên những phát hiện từ một nghiên cứu gần đây, nếu số phận khiến chúng ta phải sống những ngày còn lại của cuộc đời chúng ta trên một hoang đảo với một người bạn duy nhất, hầu hết chúng ta sẽ chọn một con chó hoặc mèo hơn một con người (người lạ, gia đình, hoặc thậm chí bạn thân). Khi được hỏi “Ai lắng nghe bạn tốt nhất?” gần một nửa trong số chúng ta thú nhận rằng chúng ta cảm thấy được lắng nghe nhất bởi những bạn thú của chúng ta. (3) Dù chúng có vẻ là những số liệu thống kê đáng chú ý, thì từ những mối quan hệ gần gũi của tôi với những thân chủ qua nhiều năm – những câu chuyện họ chia sẻ, những mối quan hệ mà tôi đã nghiên cứu, những sự gắn bó tôi từng chứng kiến giữa con người và những bạn thú của họ – tôi thường chấp nhận chúng như một sự thật.

Tại sao chúng ta chọn sống quãng đời còn lại của chúng ta với một bạn thú như một đối tác của chúng ta thay vì một con người? Làm thế nào mà một động vật, đơn giản chỉ bằng sự hiện diện của chúng, làm chúng ta cảm thấy được an ủi hơn vòng tay của một người bạn? Tại sao chúng ta cảm thấy những loài vật khác lắng nghe tốt hơn, hiểu được những cảm xúc của chúng ta và chú ý đến cảm xúc của chúng ta hơn một người bạn?

Tôi tin là câu trả lời cho những câu hỏi đó nằm ở cảm giác thuộc về mà chúng ta cảm nhận khi có sự bầu bạn của những động vật khác. Trước sự hiện diện của loài vật, chúng ta tìm thấy sự chấp nhận đích thực. Không giống những bạn bè trang lứa của chúng ta, chúng ta cảm thấy không cần giải thích về bản thân chúng ta. Ở một mình với chúng, sự tự ý thức của chúng ta biến mất. Khi tiếng nhạc được bật lên lúc chúng ta lái xe trên đường cao tốc, chúng ta khóc, để mặc cho chú chó của chúng ta đập thình thịch vào chiếc ghế sau lưng. Bước ra khỏi bồn tắm và lau chân trên tấm thảm, chúng ta đứng trần như nhộng mặc cho con mèo đang lảng vảng nhìn chằm chằm chúng ta. Tức giận sau khi cãi nhau với một người bạn, với con chó đang rúc vào lòng, chúng ta để cho những giọt nước mắt rơi xuống má và thú nhận với chúng chúng ta đã làm sai ở đâu.

Chúng ta tin tưởng vô điều kiện vào mối gắn bó chúng ta chia sẻ với những con vật. Được giải phóng khỏi những lời chỉ trích, đánh giá của người khác, bằng sự hiện diện im lặng của chúng, chúng ta cảm thấy được tự do là chính mình. Để tìm giải pháp hoặc trả lời cho những câu hỏi của chúng ta, chúng ta biết ơn chào đón sự chú ý im lặng của chúng. Chúng ta cảm giác được chúng quan tâm đến những suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Và chúng ta đáp lại những bạn thú với sự tử tế.

Bài này là một trích đoạn từ chương 1 của cuốn The Soul of All Living Creatures: What Animals Can Teach Us About Being Human (Crown, 2013).

1 U.S. Pet Ownership & Demo- graphics Sourcebook Key Findings (Schaumburg, Ill.: Center for Information Management, American Veterinary Medical As- sociation, 2007), 1–2; Gauging Family Intimacy: A Social Trends Report (Washington, D.C.: Pew Research Center, 2006).

2 Pet Owner Survey (Milton: Ontario Veterinary Medical Association, 2007).

3 AAHA Pet Owners Survey (Lakewood, Colo.: American Animal Hospital Association, 2004).

Nguồn
Who Listens to You Best?
Why would we share our secret hopes and fears with an animal more than a friend?
Published on September 9, 2013 by Vint Virga, D.V.M. in The Soul of All Living Creatures
PsychologyToday