Theo triết gia này (và khoa học thần kinh), bạn có thể đưa mình vào JOMO bằng cách mở một cuốn sách.

Theo triết gia này (và khoa học thần kinh), bạn có thể đưa mình vào JOMO bằng cách mở một cuốn sách.
Mọi người đều hiểu cảm giác của FOMO (nỗi sợ bỏ lỡ). Trong thời đại tràn ngập mạng xã hội và kết nối ngày nay, tất cả chúng ta đều trải nghiệm nỗi sợ bị bỏ lỡ. Nhưng, trong trường hợp bạn chưa biết tới, có một phản ứng đã bắt đầu manh nha và nó có một từ viết tắt cũng hấp dẫn không kém: JOMO.
Nó là viết tắt của “joy of missing out” (niềm vui khi bỏ lỡ). Hayley Phelan giải thích trên tờ New York Times, “Trái ngược với FOMO (nỗi sợ bỏ lỡ), JOMO nói về sự ngắt kết nối, đứng ngoài cuộc và thấy ổn với hiện trạng của bạn.”
Đó chính là tắt các thông báo của bạn và thở phào nhẹ nhõm. Đó chính là đăng ảnh đang mặc bộ đồ ngủ pijama ở nhà thay vì đăng chuyến nghỉ dưỡng ở nước ngoài của bạn lên Instagram. Và trong trường hợp của đồng nghiệp của tôi tại Inc.com Justin Bariso, người đã viết về sự giác ngộ được JOMO của anh ấy, đó là nói không với việc trả lời email vào kỳ nghỉ để bạn có thể chơi đùa với lũ trẻ.
Trời đất, điều đó nghe mới bình yên làm sao.
Nhưng đối với nhiều người trong chúng ta đang làm những ngành nghề luôn luôn-trông đợi (bao gồm cả doanh nhân), thì việc này nghe chừng bất khả thi. Nhưng theo một chuyên gia, việc rèn luyện bản thân để nắm bắt mọi khoảnh khắc của JOMO thực ra khá đơn giản. Tất cả những gì bạn cần là một cuốn sách.

Huấn luyện cho bộ não trải nghiệm JOMO

Lời khuyên đến từ một cuộc phỏng vấn gần đây của Vox với nhà triết học người Đan Mạch và đồng thời là tác giả của cuốn sách The Joy of Missing Out (Niềm vui khi bỏ lỡ), Svend Brinkmann (lưu ý: không phải lúc nào người Đan Mạch cũng có lời khuyên tốt nhất về cách thư giãn?).
Cuộc trò chuyện đi sâu vào khuynh hướng JOMO, nhưng một trong những điều hay ho nhất xuất hiện ở đoạn cuối khi Sean Illing của Vice hỏi, “Có những bước đơn giản hay cụ thể nào mà ta có thể thực hiện để ít nhất cũng đưa mình vào con đường bỏ lỡ thêm một chút hay không?” Đó là một câu hỏi hay, và Brinkman đã đưa ra một câu trả lời tuyệt vời.

Tôi … cho rằng những thứ như đọc một cuốn tiểu thuyết hay nghĩ ngợi những chuyện trong quá khứ có thể thực sự hữu ích. Nó nói về việc nghi thức hóa cuộc sống của bạn, phát triển những thói quen và nếp sống sẽ giúp bạn dễ tập trung hơn và bỏ qua những âm thanh ồn ào và những thứ gây sao lãng.

Nghệ thuật cổ của việc đọc này, của sự buông mình vào một cuốn sách, chứa đựng rất nhiều kỷ luật. Theo một nghĩa nào đó, nó hơi giống chánh niệm, chỉ là bạn tập trung vào một điều gì đó khác biệt. Trong chánh niệm, bạn ghi nhận bất cứ chuyện gì đang diễn ra trong bạn và xung quanh bạn. Nhưng chúng ta thực hành chuyện này theo một cách khác khi ta đọc một cuốn sách.

Nhiều người đã đánh mất khả năng ngồi hàng giờ đồng hồ liền để đọc một cuốn sách. Họ liên tục bị phân tâm và muốn kiểm tra điện thoại. Tôi cũng từng như vậy. Nhưng thực hành những thói quen này là các bước nhỏ mà ta có thể làm để học cách chung sống trong một nền văn hóa không ngừng lôi kéo chúng ta theo hàng triệu hướng khác nhau.

Đó là lời khuyên đơn giản và khả thi về cách rèn luyện tâm trí để bạn ít có khuynh hướng giống như một chú chó nhảy chồm chồm lên trong hy vọng trước mọi tiếng sột soạt xung quanh nó. Lời khuyên này cũng nhận được nhiều ủng hộ khoa học.

Cách bạn đọc điều kiện hóa cách bạn tư duy

Các nhà khoa học thần kinh cảnh báo rằng chúng ta đang mất dần khả năng đọc sâu khi ta huấn luyện bộ não đều đặn bằng cách nhảy giữa 87 tab trình duyệt và ba màn hình. Thay vì đắm chìm hoàn toàn vào một câu chuyện hoặc văn bản, chế độ mặc định của chúng ta sẽ trở thành đọc lướt để nắm được những phần hay nhất. Phiên bản chuyển động mắt này của FOMO rốt cuộc sẽ ảnh hưởng đến cách mà ta tư duy.
“Khi bộ não đọc lướt như vậy, nó làm giảm thời gian phân bổ cho quá trình đọc sâu. Nói cách khác, chúng ta không có thời gian để nắm bắt sự phức tạp, để hiểu cảm xúc của người khác, cảm nhận cái hay cái đẹp và có những suy tư của riêng người đọc,” nhà khoa học thần kinh được đào tạo tại Harvard, Maryanne Wolfin giải thích với Guardian.
Bằng cách buộc bản thân trở lại thói quen đọc chậm và sâu, chúng ta thúc đẩy đôi mắt và bộ não của mình không còn bồn chồn, luôn hướng về điều gì đó tốt hơn. Nhờ thế mà thúc đẩy bộ não đánh giá cao những điều đang diễn ra ngay trước mặt chúng ta. Chúng ta có thể đưa mình vào JOMO bằng cách mở một cuốn sách.
Vì vậy nếu bạn chật vật để trải nghiệm được xu hướng JOMO mới mẻ và đầy niềm vui này thì đây là một biện pháp thực tế để làm: Chỉ cần dành thêm một chút thời gian để đọc sách giống như năm 1999.
Dịch bởi: Chó béo cute
Nguồn: https://www.inc.com/jessica-stillman/1-simple-way-to-train-your-brain-to-feel-joy-of-missing-out.html?fbclid=IwAR3hH9XJE7Bv_UvRnsIPX2UfuhyqDDTC0wNna262OyiJs0YzOCtGb2OpS08

2 COMMENTS

  1. I’m really loving the theme/design of your blog. Do you ever run into any web browser compatibility issues?
    A couple of my blog visitors have complained
    about my site not operating correctly in Explorer
    but looks great in Chrome. Do you have any solutions to help fix this problem?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here